Lê Anh Hùng
Hà Nội, 9/1/2013
Mấy hôm nay, cả báo
chí “lề đảng” lẫn “lề dân” đều bình luận rôm rả về sự kiện Bí thư Thành uỷ Đà
Nẵng Nguyễn Bá Thanh được giao chiếc ghế Trưởng ban Nội chính TW và Bộ trưởng
Tài chính Vương Đình Huệ được đặt vào vị trí Trưởng ban Kinh tế TW.
Cả hai ban mới tái lập
này xem ra đều nhằm một mục đích: chia sẻ và giám sát quyền lực của Chính phủ
do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đứng đầu. Ban Nội chính TW thì “gánh đỡ” trọng
trách “phòng chống tham nhũng” của Thủ tướng trước đây, còn Ban Kinh tế TW thì đóng
vai trò “tham mưu cho BCHTW mà trực tiếp, thường xuyên là Bộ Chính trị, Ban Bí
thư về chủ trương và các chính sách lớn thuộc lĩnh vực kinh tế - xã hội”.
Hơn 5 năm trước, Ban
Kinh tế TW, Ban Nội chính TW và Ban Tài chính - Quản trị TW được sáp nhập vào
Văn phòng TW Đảng theo Quyết định số 45-QĐ/TW
ngày 11/4/2007 của Bộ Chính trị. Lúc đó, quyết định quan trọng này đã
phát đi một tín hiệu tích cực về tiến trình cải cách thể chế của hệ thống theo
hướng tinh giản bộ máy đảng, tránh sự dẫm chân hay can thiệp quá sâu của các cơ
quan đảng vào bộ máy chính quyền, tiến tới nhất thể hoá bộ máy đảng - chính
quyền.
Tuy nhiên, lẽ ra cùng
với việc tinh giản bộ máy đảng, Quốc hội phải được trao quyền hạn thực chất để
giám sát bộ máy hành pháp thì ngược lại, suốt nhiều năm qua, “cơ quan quyền lực
nhà nước cao nhất của nước CHXHCN Việt Nam” lại bị
khống chế và thao túng một cách rất bài bản và tinh vi.
Sự kiện Ban Kinh tế TW
và Ban Nội chính TW được tái lập, trước hết, thể hiện sự trỗi dậy của quyền lực
bóng tối của đảng trong mối tương quan với thứ quyền lực chính danh hơn của
Quốc hội và Chính phủ.
Gọi quyền lực của đảng
là “quyền lực bóng tối” bởi lẽ mặc dù Điều 4 Hiến pháp quy định “Đảng CSVN … là
lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội” song cho đến nay điều này vẫn chưa được
luật hoá, chưa có một (bộ) luật cụ thể nào điều chỉnh hoạt động của bộ máy “siêu
nhà nước” cồng kềnh từ trung ương xuống đến tận thôn xóm này.
Một hiện tượng mà ai
cũng có thể nhận thấy là người dân có thể biết thời gian Quốc hội họp trước
hàng tháng nhưng thời điểm diễn ra các hội nghị của Ban Chấp hành TW - thiết
chế quyền lực cao nhất của hệ thống chính trị (nếu không tính Đại hội Đảng phải
5 năm mới diễn ra một lần) - thì luôn nằm trong màn bí mật, chỉ đến khi hội nghị diễn
ra thì nhân dân mới biết (Hội nghị TW 6 khoá XI vừa qua là một ví dụ điển hình).
Quy trình ra quyết định của Quốc hội và Chính phủ thì đã được luật hoá, ai cũng
biết, và ở mức độ nào đấy còn được giám sát; trong khi đó, chẳng ai hình dung
ra nổi thực chất quy trình ra quyết định của đảng là thế nào, từ Ban Chấp hành TW cho đến
Bộ Chính trị, Ban Bí thư, và, quan trọng hơn, xem ra chẳng có ai đủ “tư cách”
để “giám sát” cả.
Nhân dân chỉ được thấy
hoạt động của các thiết chế “siêu quyền lực” trên qua hình ảnh ngài Tổng Bí thư trịnh
trọng đọc diễn văn khai mạc và bế bạc Hội nghị BCHTW (thường mỗi năm hai kỳ) mà
người ta phát lại trên chương trình thời sự VTV vào buổi tối của ngày diễn ra
sự kiện, những gì còn lại như diễn ra trong bóng tối. (Các “ông chủ” thì cứ
việc oằn lưng đóng thuế để nuôi đủ các loại “đầy tớ” vẫn không ngừng sinh sôi
nẩy nở trong cả bộ máy đảng lẫn bộ máy nhà nước. Ai mà có “ý kiến ý cò” gì thì đích
thị là “phản động” hay “thế lực thù địch”, hoặc không khéo lại phạm tội “trốn
thuế” như trường hợp luật sư Lê Quốc Quân mới đây.)
Vì sợ “kỷ
luật sinh thù oán” nên Hội nghị TW 6 khoá XI
đã quyết định không kỷ luật “đ/c X”
Sự kỳ vọng của dư luận
vào hai nhân vật này, đặc biệt là vị tân Trưởng ban Nội chính, cho thấy một
thực tế phũ phàng: sự bất lực của cả hệ thống, cũng như của gần 90 triệu người
dân Việt Nam, trước “đồng chí X” cùng phe nhóm của ông ta. Tuy nhiên, đằng sau sự
kiện gây xôn xao dư luận nói trên lại là một thực tế còn đáng lo ngại hơn – đó là
sự trỗi dậy của “quyền lực bóng tối” và sự bế tắc, thậm chí thụt lùi, của hệ
thống trong giai đoạn quyết định hiện nay của nước nhà./.

LAH cho đăng bài này hèn chi mật vụ, an ninh họ chẳng bắt và đưa vào trại tâm thần. Thậm chí, còn bị chích thuốc để thành tâm thần "xin" chứ chẳng chơi. Lịch sử của VN đã có biết bao trường hợp kiểu như vậy rồi.
Trả lờiXóaTrong xã hội đảo điên như vậy thì anh hùng khác chi tâm thần
Trả lờiXóa